Mục lục
Có những lúc, giữa một thành phố xa lạ trời Tây, tôi lại đi tìm một bát canh rau muống luộc và đĩa cà muối. Không phải vì nó ngon hơn những món ăn xung quanh, mà vì nó quen thuộc. Ở nơi càng xa lạ, tôi càng khao khát tìm về những gì quen thuộc. Cái cảm giác quen thuộc có một sức hút kỳ lạ, cho dù sự quen thuộc đó không phải là hoàn hảo. Chỉ cần nó giống với thứ mình đã từng biết.
Tình yêu của tôi cũng bắt đầu từ một thứ quen như thế. Tôi từng nghĩ mình yêu một người đàn ông. Cho đến khi tôi hiểu ra, tôi không thực sự yêu anh, tôi đang yêu một cảm giác quen thuộc.
Năm 32 tuổi, tôi mới thực sự bước vào một mối quan hệ mà tôi gọi là “yêu”. Trước đó, có những người đi ngang qua đời tôi, nhưng không ai ở lại đủ lâu. Cho đến khi tôi gặp một người đàn ông lớn tuổi hơn tôi rất nhiều.
Anh chững chạc, điềm đạm, ân cần. Ở bên anh, tôi có cảm giác được nâng niu, được bảo bọc, một cảm giác mà tôi đã thiếu suốt những năm tháng lớn lên. Nhưng nếu nhìn sâu hơn một chút, tôi bắt đầu thấy một điều khác: tôi không yêu anh, tôi đang tìm hình bóng một người quen thuộc – một người cha.
Đứa trẻ mang theo một khoảng trống

Tuổi thơ của tôi có cha, nhưng lại thiếu đi cảm giác có cha. Cha tôi là người nóng nảy, cục tính, ít nói, và gần như không bao giờ ông chạm vào tôi bằng sự dịu dàng. Tôi không nhớ lần cuối cùng mình được ôm là khi nào. Có thể là từ khi tôi còn quá nhỏ để nhớ.
Tôi lớn lên trong một ngôi nhà đủ người, nhưng thiếu đi một cảm giác rất căn bản: được yêu thương một cách an toàn, đặc biệt là từ người cha.
Và thế là tôi bắt đầu tưởng tượng. Tôi tưởng tượng về một người cha dịu dàng. Một người sẽ xoa đầu tôi, ân cần dặn dò tôi, tự hào về tôi. Đi học, tôi được thầy dạy văn quý vì viết trôi chảy. Tôi lặng lẽ đặt thầy vào vị trí người cha trong tưởng tượng. Lớn lên đi làm, tôi luôn nhìn những người đàn ông lớn tuổi, tử tế, và trong lòng tôi âm thầm gọi họ bằng một cái tên khác – cha.
Tôi không nhận ra rằng, trong suốt những năm tháng đó, tôi đang học cách yêu… bằng một vết thiếu.
Tôi đã yêu bằng một vết thiếu
Và rồi, khi người đàn ông đó xuất hiện, mọi thứ khớp lại một cách hoàn hảo. Anh ân cần, chăm sóc, cho tôi cảm giác được nâng niu – điều mà tôi đã thiếu suốt cả một tuổi thơ.
Ở thời điểm đó, khi chưa hiểu về việc ta luôn đi tìm cảm giác quen thuộc, thay vì tìm tình yêu, tôi nghĩ mình đã tìm thấy “đúng” người. Nhưng sau này tôi mới hiểu, “đúng” không phải lúc nào cũng là lành mạnh, đôi khi, nó chỉ là cảm giác quen thuộc.
Vì hệ thần kinh của tôi không tìm kiếm hạnh phúc, nó tìm kiếm thứ nó đã biết. Và thứ tôi đã biết… là một người đàn ông lớn tuổi, combo đi kèm với sự nóng nảy.
Chỉ là lần này, người ấy không phải là cha tôi.
Mọi thứ bắt đầu thay đổi rất nhanh sau đó. Sự ân cần ban đầu dần nhường chỗ cho những cơn nóng giận xuất hiện không báo trước. Có lần, chỉ vì một chiếc quạt tôi để quay lệch hướng khi anh đang nóng bức, anh chửi mắng tôi, rồi lao vào tôi như thể tôi là nguyên nhân của mọi khó chịu trong anh.
Khi ấy tôi đã bỏ đi, vì tôi luôn nghĩ sự tôn trọng là điều tối thiểu trong một mối quan hệ. Nhưng trên đường về, có một lực kéo rất mạnh khiến tôi quay đầu xe lại.
Tôi quay xe, về lại chỗ anh, không phải vì anh gọi cho tôi trước, càng không phải vì anh đã xin lỗi. Lúc đó tôi từng nghĩ là do «ma xui quỷ khiến ». Nhưng sau này tôi hiểu, đó là vì một phần rất sâu trong tôi đã quen với việc ở lại.
Ngày bé, mỗi khi bố mẹ cãi nhau, mẹ thường nói với tôi: “Mày nói bố mày còn nghe, chứ bố mày không bao giờ nghe tao”. Tôi trở thành người đứng giữa cơn bão, chờ khi sóng lặng xuống để nói một điều gì đó xoa dịu cơn giận của bố. Tôi đã tin rằng mình có thể làm dịu một người đàn ông. Và nó trở thành một chiếc bẫy màu hồng rất đẹp.
Niềm tin đó đi theo tôi vào tình yêu. Tôi quay lại, nói những lời nhẹ nhàng, và chúng tôi làm lành. Khoảnh khắc đó, tôi tưởng mình đang giữ được tình yêu, nhưng thật ra tôi đang lặp lại một vai trò.
Tôi không rời đi khi bị tổn thương. Tôi ở lại để “làm cho mọi thứ tốt hơn”. Tôi không nhìn thấy bạo lực. Tôi nhìn thấy một “người đàn ông cần được hiểu”. Tôi không chọn một người phù hợp. Tôi chọn một người mang lại cảm giác quen thuộc.
Và cái giá của sự quen thuộc đó… là những lần chiếc ghế được nhấc lên và ném về phía tôi.
Tôi đã bước vào hôn nhân như thế. Sinh con như thế. Và tiếp tục sống trong một câu chuyện mà tôi tưởng mình đang chữa lành, nhưng thực ra là đang kéo dài vết thương.
Chúng ta không yêu người tốt nhất, chúng ta yêu người cho ta cảm giác quen thuộc nhất
Có một điều mà sau này tôi mới hiểu: Chúng ta không yêu người khiến ta hạnh phúc nhất.
Chúng ta yêu người kích hoạt sâu nhất những gì chưa được giải quyết bên trong mình.
Những vết thương thời thơ ấu không biến mất khi ta lớn lên. Chúng chỉ thay hình đổi dạng, và bước vào đời ta dưới tên gọi “tình yêu”. Và nếu không nhận ra điều đó, ta sẽ tiếp tục chọn sai. Ta không chọn người tốt, mà là người mang cho ta cảm giác quen thuộc.
Nếu bạn thấy mình trong câu chuyện này…
Nếu bạn nhận ra mình trong câu chuyện này, có thể bạn không yếu đuối. Bạn chỉ đang trung thành với một điều rất cũ bên trong mình, một điều từng giúp bạn tồn tại, nhưng không còn hữu ích. Và có lẽ, sự dừng lại không bắt đầu từ việc chọn đúng người, mà bắt đầu từ việc nhìn lại cách mình đã chọn, bằng cách hỏi mình những câu hỏi thật chậm:
- Người này khiến tôi cảm thấy điều gì quen thuộc?
- Sự quen thuộc đó… có đang làm tôi bình yên, hay đang làm tôi co lại?
- Nếu không gọi đó là “tình yêu”, tôi sẽ gọi nó là gì?
Bạn không cần phải thay đổi tất cả ngay lập tức, chỉ cần ở lại với mình lâu hơn một chút, bắt đầu bằng việc nhìn lại mối quan hệ mình đang có thật chậm, và thử đi những bước rất nhỏ khác đi một chút so với trước đây:
1. Nhận ra điều mình gọi là “yêu” đang giống với điều gì trong quá khứ.
2. Phân biệt giữa cảm giác quen thuộc và cảm giác an toàn.
3. Cho phép mình không sửa chữa, không làm dịu người khác nữa.
4. Tập ở lại với những mối quan hệ khiến mình bình yên, dù ban đầu có thể thấy lạ.
Lời thì thầm nho nhỏ
Chữa lành không bắt đầu từ việc chọn đúng người. Nó bắt đầu từ việc nhìn thấy mình đã từng chọn người như thế nào. Nhưng khi bạn bắt đầu nhìn thấu, bạn cũng bắt đầu có quyền chọn lại. Không phải chọn người có cảm giác quen thuộc hơn, mà là người an toàn hơn.
Và có thể, lần đầu tiên, tình yêu không còn là nơi bạn phải gồng lên để ở lại, mà là nơi bạn được ở lại… trong sự bình yên.
******
Gặp gỡ và trò chuyện cùng mình tại các địa chỉ sau nhé:
🍀Đặt hẹn: bit.ly/book-lich-tu-van
🍀Tiktok: https://www.tiktok.com/@goroitraitim
🍀Youtube: https://www.youtube.com/@GoRoiTraiTim
🍀Podcast: https://creators.spotify.com/pod/show/01nVgLf4sP8mZ2OYXyaIlP
🍀Group facebook: https://www.facebook.com/groups/goroitraitim
🍀Instagram: https://www.instagram.com/goroitraitim/